Hôm qua bố lại xưng "tao" với mẹ vì một chuyện rất vớ vẩn. Mẹ cảm thấy mệt mỏi và thậm chí chẳng muốn nói chuyện với bố nữa. Thật ra thì bố mẹ cũng ít khi nói chuyện với nhau. Cũng chả có chuyện gì nhiều, để nói. Nhưng ngoài bố ra, mẹ hầu như không nói chuyện với người nào. Vòng tròn bạn bè quá nhỏ, mẹ cũng không biết trình bày những vấn đề của mình từ đâu, hay với ai. Người ta vẫn bảo "tốt đẹp khoe ra, xấu xa đậy lại", hơn nữa, ai cũng có những rắc rối trong cuộc sống và mải miết tìm cách giải quyết những rắc rối ấy. Mẹ ngại ngần liên lạc với những người bạn cũ, để làm gì, dăm ba câu chuyện, hẹn nhau đi uống nước rồi cuộc sống lại xoay đều, chẳng biết 2 - 3 tháng tới có được gặp nhau không. Mẹ không muốn làm người quá ủ dột, để người khác phải sợ hãi khi nghĩ đến mẹ là nghĩ đến than vãn. Những em đồng nghiệp xung quanh còn quá trẻ, cuộc sống đầy màu sắc và tiếng nhạc. Họ quá bận rộn để ngoái lại nhìn một người đứng bên vệ đường như mẹ. Nên mẹ chẳng biết nói với ai. Sau này, khi con chào đời, mẹ cũng sẽ không nói chuyện với con như thế này nữa, mà sẽ bắt đầu, theo một cách khác.
Mấy ngày hôm nay, mẹ cảm thấy rất sảng khoái và tỉnh táo khi ngủ dậy, vì mẹ bắt đầu ngủ ngon giấc hơn, không ngủ chập chờn và thức dậy nhiều lần giữa đêm. Nhưng vùng xương mu và xương chậu đã đau cả tuần không có dấu hiệu khỏi, mỗi lần đi lại hay đứng lên ngồi xuống, đều vô cùng khó chịu. Mẹ cũng ngày càng chán ăn, hầu như không có cảm giác muốn ăn và đói. Thỉnh thoảng, có nhớ đến hương vị lát bánh mỳ nướng ăn kèm với trứng ốp mà hồi còn làm ở khách sạn cũ hay tranh thủ ăn mỗi sáng. Nhưng đa phần mẹ chỉ muốn ăn vài miếng cháo cho qua ngày. Bố sẽ hậm hực và bảo mẹ kiếm cớ để khỏi nấu cơm. Ừ, "có lẽ".
Chẳng hiểu vì lý do gì, mọi người đều cho rằng rắn Pong của mẹ là con trai :) Mẹ thì thích ý nghĩ con là con gái hơn. Mẹ sẽ mua cho con nhiều váy đẹp. Và có lẽ mẹ sẽ bớt cô đơn hơn bây giờ. Ừ, "có lẽ".
Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013
Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013
Mưa thu
Hôm nay trời không nắng, bắt đầu lác đác mưa thu.
Mẹ vẫn nói với mọi người mẹ thích tháng 7, vì tháng 7 có sinh nhật mẹ, nhưng thật ra mẹ không đặc biệt thích mùa nào, tháng nào.
Hôm nay, bố bảo không đưa mẹ đi làm nữa, cũng không nói chuyện với mẹ. Dù chả có lý do cụ thể, hoặc là có mà mẹ không biết. Đôi khi, mẹ thấy mệt vì phải chạy theo cảm xúc của bố. Bố luôn có biểu hiện khô khan và ít nói quá mức cần thiết, thường sẽ không bao giờ nói cho người khác biết mình đang nghĩ gì. Mẹ thì thích giao tiếp và giải quyết mọi việc bằng giao tiếp. Nếu không nói ra, thì chúng ta phải làm sao?
Nghĩ lại, rắn Pong cũng không thể nói chuyện với mẹ, và không thể hiểu những lời mẹ nói nhỉ :)
Nếu hiểu, chắc con sẽ phát điên lên vì sự ủ dột, trầm cảm, vẩn vơ, và linh tinh những rối ren của mẹ. Ví dụ như là, hôm qua mẹ đọc trên mạng biểu hiện của Kim Ngưu khi hết yêu là thấy đối phương lúc nào cũng sai. Tình cờ, bố cũng là Kim Ngưu, và bố lúc nào cũng thấy không vừa lòng với mẹ. Mẹ bắt đầu nghĩ, có phải bố đã hết yêu mẹ không. Hoặc là, chắc con sẽ buồn, nếu biết từ khi có con, mẹ bắt đầu điên lên vì tiền. Có quá nhiều khoản phải chi và suy nghĩ đến. Mẹ mệt mỏi vì kiếm tiền không đủ. Mẹ mệt mỏi vì công việc áp lực. Mẹ mệt mỏi vì bố. Bố cũng mệt mỏi vì mẹ. Hai người lớn, lúc nào cũng mệt mỏi.
Đôi khi mẹ lo sợ, sau khi con chào đời, cũng bắt đầu một cuộc đời mệt mỏi như thế. Liệu con có bao giờ nghĩ, có mẹ như mẹ thật buồn, hay có bố như bố thật áp lực. Liệu con có thể vui vẻ suốt tuổi thơ như mẹ hay không. Liệu con có bao giờ thất vọng, chán chường về gia đình. Liệu ...
Có quá nhiều thứ mẹ không thể tự mình quyết định.
Hy vọng, con sẽ mỉm cười.
Hy vọng, rắn Pong của mẹ sẽ trưởng thành trong hạnh phúc.
Mẹ vẫn nói với mọi người mẹ thích tháng 7, vì tháng 7 có sinh nhật mẹ, nhưng thật ra mẹ không đặc biệt thích mùa nào, tháng nào.
Hôm nay, bố bảo không đưa mẹ đi làm nữa, cũng không nói chuyện với mẹ. Dù chả có lý do cụ thể, hoặc là có mà mẹ không biết. Đôi khi, mẹ thấy mệt vì phải chạy theo cảm xúc của bố. Bố luôn có biểu hiện khô khan và ít nói quá mức cần thiết, thường sẽ không bao giờ nói cho người khác biết mình đang nghĩ gì. Mẹ thì thích giao tiếp và giải quyết mọi việc bằng giao tiếp. Nếu không nói ra, thì chúng ta phải làm sao?
Nghĩ lại, rắn Pong cũng không thể nói chuyện với mẹ, và không thể hiểu những lời mẹ nói nhỉ :)
Nếu hiểu, chắc con sẽ phát điên lên vì sự ủ dột, trầm cảm, vẩn vơ, và linh tinh những rối ren của mẹ. Ví dụ như là, hôm qua mẹ đọc trên mạng biểu hiện của Kim Ngưu khi hết yêu là thấy đối phương lúc nào cũng sai. Tình cờ, bố cũng là Kim Ngưu, và bố lúc nào cũng thấy không vừa lòng với mẹ. Mẹ bắt đầu nghĩ, có phải bố đã hết yêu mẹ không. Hoặc là, chắc con sẽ buồn, nếu biết từ khi có con, mẹ bắt đầu điên lên vì tiền. Có quá nhiều khoản phải chi và suy nghĩ đến. Mẹ mệt mỏi vì kiếm tiền không đủ. Mẹ mệt mỏi vì công việc áp lực. Mẹ mệt mỏi vì bố. Bố cũng mệt mỏi vì mẹ. Hai người lớn, lúc nào cũng mệt mỏi.
Đôi khi mẹ lo sợ, sau khi con chào đời, cũng bắt đầu một cuộc đời mệt mỏi như thế. Liệu con có bao giờ nghĩ, có mẹ như mẹ thật buồn, hay có bố như bố thật áp lực. Liệu con có thể vui vẻ suốt tuổi thơ như mẹ hay không. Liệu con có bao giờ thất vọng, chán chường về gia đình. Liệu ...
Có quá nhiều thứ mẹ không thể tự mình quyết định.
Hy vọng, con sẽ mỉm cười.
Hy vọng, rắn Pong của mẹ sẽ trưởng thành trong hạnh phúc.
Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013
Năm của rắn vàng
Trước khi lấy chồng, thấy bạn cùng làm vui mừng báo đã có bầu, mẹ vừa mừng cho bạn, vừa cảm thấy hơi ghen tị. Chả là xem lá số tử vi của mẹ, có người bảo mẹ đường con cái rất khó khăn, phải xin con cầu tự gì đó. Lá số tử vi của bố đường con cái cũng chậm muộn. Thành ra, trong lòng cứ thấp thỏm, rồi lại tự an ủi cứ lấy chồng đã, con cái tính sau.
Từ trước đến nay mẹ vẫn cho rằng mẹ không mê tín, cái gì muốn tin thì tin, tử vi hay horoscope thì cũng đều có những kiến giải khoa học nhất định. Phủ nhận là thế, mà chỉ vì "lá số tử vi đường con cái không đẹp", trước khi kết hôn mẹ đã cẩn thận đi làm đủ mọi loại xét nghiệm về nội tiết tố và khả năng sinh sản, tổng thiệt hại lên đến hơn 2 triệu. Cầm kết quả bình thường trong tay rồi, vẫn nghi nghi ngờ ngờ.
Cưới tháng đầu tiên, bố mẹ đều nhất trí thả, quên béng mất là mẹ vừa tiêm mũi 3 in 1 phòng chống rubella và sởi cho bà bầu. Đến lúc chậm mấy ngày, mẹ cứ lo cuống lên. Chỉ có bố vẫn vững vàng, bố bảo con dù thế nào cũng là con mình :) có bố, mẹ yên tâm hơn nhiều. Cuối cùng lại không có. Thất vọng biết bao nhiêu. Mẹ càng chắc mẩm, thôi thế là chẳng mong đợi gì nữa, tử vi đúng thật rồi. Thế là mẹ đồng ý với sếp vào Hội An làm 1 năm.
Cưới tháng thứ hai, lại chậm. Mẹ cố không để ý, vì thực ra, tâm lý mẹ hay không ổn định, đi làm công việc lại có nhiều áp lực, cũng có lúc thế này thế kia. Nhưng lần này, có một linh cảm rất khác. Quyết định đợi sau sinh nhật bố sẽ thử que, vậy mà vẫn không chờ được. Ngày 7/5 bất chấp khuyến cáo là nên dùng que thử vào sáng sớm, kết quả mới chính xác, mẹ chui vào phòng tắm thử trước khi đi ngủ. 2 vạch, thật sự là 2 vạch. Lần đầu tiên, cầm que thử 2 vạch mẹ hét ầm lên. Bố thì nhìn mẹ không thể tin được. Vậy là mẹ chắc chắn đã có con yêu rồi, bạn bè đều bảo mẹ nên thử lại cho chắc, nhưng mẹ không thử lại nữa. Niềm tin của mẹ vững vàng hơn bao giờ hết. Con yêu đã về với bố và mẹ rồi.
Một tuần sau, mẹ đi làm xét nghiệm Beta ở Nghĩa Dũng, và siêu âm, mẹ đã nhìn thấy con, lúc đó là một vòng tròn rất nhỏ, bác sỹ nói "phát hiện một túi ối trong tử cung, đường kính 10mm, tương đương thai 5 tuần tuổi", mẹ mừng mừng tủi tủi cầm kết quả cho bố xem. Từ ngày có con, mẹ trở nên chán ăn, lúc nào cũng chỉ buồn ngủ. Thời gian đầu, bụng luôn nhâm nhẩm đau, người ta bảo thế là con đang làm tổ. Rồi chuyển sang đau lưng, nằm ngủ tư thế nào cũng khó chịu. Vẫn còn may vì mẹ không bị nôn mửa, vẫn ăn uống được bình thường.
Nhưng vì tâm trạng uể oải lúc có thai, mẹ ngày càng lười biếng, sáng không muốn dậy đi làm, đi làm về lại chỉ thích ngủ. Mẹ không nấu cơm cho bố nữa, bố gầy mất hơn 3 cân, bố lại dỗi mẹ. Mẹ buồn ghê gớm.
28/5 bố vẫn dỗi mẹ, mẹ đi siêu âm trước lịch hẹn, tính đến thời điểm đó theo chu kỳ kinh cuối thì con phải được 8 tuần rồi. Nhưng kết quả siêu âm bác sỹ bảo tuổi thai chỉ có 6 tuần 5 ngày thôi, con đã có tim thai rồi, mẹ nhìn sóng chạy trên màn hình, vui mừng khôn tả. Tim thai đập 141 lần/phút. Rồi mẹ lại lo lắng, sao con mẹ lại bé như vậy, vì mẹ không chịu ăn, hay vì mẹ hay khóc, hay buồn mà con không lớn được. Bác sỹ bảo do chu kỳ kinh của mẹ dài, nên cũng bình thường, mẹ vẫn lo con ạ.
Còn phải rất lâu nữa, bố mẹ mới thực sự có thể ôm con trong lòng, nhưng mẹ tin con sẽ chào đời khỏe mạnh. Con cũng tin ở bố mẹ con nhé.
Từ trước đến nay mẹ vẫn cho rằng mẹ không mê tín, cái gì muốn tin thì tin, tử vi hay horoscope thì cũng đều có những kiến giải khoa học nhất định. Phủ nhận là thế, mà chỉ vì "lá số tử vi đường con cái không đẹp", trước khi kết hôn mẹ đã cẩn thận đi làm đủ mọi loại xét nghiệm về nội tiết tố và khả năng sinh sản, tổng thiệt hại lên đến hơn 2 triệu. Cầm kết quả bình thường trong tay rồi, vẫn nghi nghi ngờ ngờ.
Cưới tháng đầu tiên, bố mẹ đều nhất trí thả, quên béng mất là mẹ vừa tiêm mũi 3 in 1 phòng chống rubella và sởi cho bà bầu. Đến lúc chậm mấy ngày, mẹ cứ lo cuống lên. Chỉ có bố vẫn vững vàng, bố bảo con dù thế nào cũng là con mình :) có bố, mẹ yên tâm hơn nhiều. Cuối cùng lại không có. Thất vọng biết bao nhiêu. Mẹ càng chắc mẩm, thôi thế là chẳng mong đợi gì nữa, tử vi đúng thật rồi. Thế là mẹ đồng ý với sếp vào Hội An làm 1 năm.
Cưới tháng thứ hai, lại chậm. Mẹ cố không để ý, vì thực ra, tâm lý mẹ hay không ổn định, đi làm công việc lại có nhiều áp lực, cũng có lúc thế này thế kia. Nhưng lần này, có một linh cảm rất khác. Quyết định đợi sau sinh nhật bố sẽ thử que, vậy mà vẫn không chờ được. Ngày 7/5 bất chấp khuyến cáo là nên dùng que thử vào sáng sớm, kết quả mới chính xác, mẹ chui vào phòng tắm thử trước khi đi ngủ. 2 vạch, thật sự là 2 vạch. Lần đầu tiên, cầm que thử 2 vạch mẹ hét ầm lên. Bố thì nhìn mẹ không thể tin được. Vậy là mẹ chắc chắn đã có con yêu rồi, bạn bè đều bảo mẹ nên thử lại cho chắc, nhưng mẹ không thử lại nữa. Niềm tin của mẹ vững vàng hơn bao giờ hết. Con yêu đã về với bố và mẹ rồi.
Một tuần sau, mẹ đi làm xét nghiệm Beta ở Nghĩa Dũng, và siêu âm, mẹ đã nhìn thấy con, lúc đó là một vòng tròn rất nhỏ, bác sỹ nói "phát hiện một túi ối trong tử cung, đường kính 10mm, tương đương thai 5 tuần tuổi", mẹ mừng mừng tủi tủi cầm kết quả cho bố xem. Từ ngày có con, mẹ trở nên chán ăn, lúc nào cũng chỉ buồn ngủ. Thời gian đầu, bụng luôn nhâm nhẩm đau, người ta bảo thế là con đang làm tổ. Rồi chuyển sang đau lưng, nằm ngủ tư thế nào cũng khó chịu. Vẫn còn may vì mẹ không bị nôn mửa, vẫn ăn uống được bình thường.
Nhưng vì tâm trạng uể oải lúc có thai, mẹ ngày càng lười biếng, sáng không muốn dậy đi làm, đi làm về lại chỉ thích ngủ. Mẹ không nấu cơm cho bố nữa, bố gầy mất hơn 3 cân, bố lại dỗi mẹ. Mẹ buồn ghê gớm.
28/5 bố vẫn dỗi mẹ, mẹ đi siêu âm trước lịch hẹn, tính đến thời điểm đó theo chu kỳ kinh cuối thì con phải được 8 tuần rồi. Nhưng kết quả siêu âm bác sỹ bảo tuổi thai chỉ có 6 tuần 5 ngày thôi, con đã có tim thai rồi, mẹ nhìn sóng chạy trên màn hình, vui mừng khôn tả. Tim thai đập 141 lần/phút. Rồi mẹ lại lo lắng, sao con mẹ lại bé như vậy, vì mẹ không chịu ăn, hay vì mẹ hay khóc, hay buồn mà con không lớn được. Bác sỹ bảo do chu kỳ kinh của mẹ dài, nên cũng bình thường, mẹ vẫn lo con ạ.
Còn phải rất lâu nữa, bố mẹ mới thực sự có thể ôm con trong lòng, nhưng mẹ tin con sẽ chào đời khỏe mạnh. Con cũng tin ở bố mẹ con nhé.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
